Ngu dốt hay tay trong ba’n nước cho gi ặc?

Một nước muốn độc lập, tự chủ với một nước khác trước hết phải độc lập, bình đẳng về kinh tế. Ngược lại là bán nước cho giặc. Nhưng thực tế thì sao? Trung Quốc đã, đang x âm l ợc Việt Nam cả bằng vũ khí “cứng” và “mềm”.

Cứng: Năm 1978 Trung Quốc tài trợ kinh tế, vũ khí, cố vấn cho Polpot đánh phá biên giới Tây Nam đốt phá nhiều làng mạc gi ê’t h ại hàng nghìn dân ta. Năm 1979 TQ xua 60 vạn quân xâm lược 6 tỉnh biên giới phía Bắc triệt hạ hầu hết làng mạc, phố sá, tàn s a’t man rợ hàng vạn dân, quân ta như thời trung cổ.

Năm 1999 Trung Quốc chiếm được nhiều vùng lãnh thổ biên giới phía bắc, ải Nam Quan, một phần thác Bản Giốc, đã ch iê’m toàn bộ Hoàng Sa, phần lớn Trường Sa, liên tục quấy phá xâm phạm các vùng đặc quyền kinh tế của ta trên biển Đông, đang tiến tới ch iê’m toàn bộ biển Đông theo đường “lưỡi bò”. Ở sát biên giới phía Bắc Việt Nam, Trung Quốc đã, đang bố trí những trận địa hợp thành các quân, binh chủng khổng lồ, tên lửa tầm trung mang đầu đạn hạt nhân chĩa vào Hà Nội và các thành phố của VN. Ở phía tây bằng con mồi kinh tế, TQ đã khống chế Lào, thiết lập những công trình thủy điện trên sông Mekong phá hoại đồng bằng sông Cửu Long. Ở Tây Nam, Trung Quốc viện trợ, đặt căn cứ quân sự ở Campuchia sẵn sàng thọc sau lưng VN. Phía đông Trung Quốc thiết lập các căn cứ quân sự bao vây, quấy phá biển Đông từ đảo Hải Nam đến bãi Tư Chính…

Mềm: Trung Quốc dùng ít nhất 30% vốn đầu tư ban đầu đút lót các quan chức tham nhũng đưa vào VN các dự án công nghệ lạc hậu, độc hại, dây dưa tiến độ tăng khống vốn đầu tư bào mòn nền kinh tế VN. Trong 12 dự án thua lỗ hàng trăm, nghìn, vạn tỷ như đạm Ninh Bình, Hà Bắc, gang thép Thái Nguyên, đường sắt Cát Linh-Hà Đông… hầu hết là vay tiền và nhà thầu từ TQ. Đặc biệt họ nhái, làm giả các loại hàng tiêu dùng từ cái kim, sợi chỉ đến máy móc, quần áo, xe cộ, thiết bị … của nước ngoài và Việt Nam tuồn vào nước ta bán với giá rẻ m ạt làm suy yếu và tê liệt nhiều ngành sản xuất trong nước. TQ cũng in tiền giả liên tục tuồn vào VN phá hoại nền tài chính nước ta. Họ nghiên cứu chế tạo ma túy đá, chất bảo quản, gia, hương vị độc hại để đám thương nhân Việt Nam tham lam, bất nhân tuồn về nước đầu độc nòi giống VN… Các đặc khu kinh tế ở TQ, tam giác vàng ở ngã ba biên giới Myanma, Bò Tèn ở Lào… là những sào huyệt sản xuất ma túy đá đầu độc các nước xung quanh.

Đặc biệt trong lĩnh vực mậu dịch TQ dùng tiền bạc đút lót mua rẻ các nguyên liệu, khoáng sản VN với giá bèo và tuồn sang VN hàng hóa kém chất lượng giá rẻ để vùi dập nền kinh tế VN, biến nước ta hành nơi chứa rác thải của Trung Quốc.

Năm 2018 mỗi ngày trung bình VN xuất sang TQ 11.000 tấn quặng (chưa tính xuất lậu, khai gian) và nhập than của TQ với giá đắt nhất thế giới. Mỗi năm VN thặng dư mậu dịch với Mỹ cỡ 35 tỷ USD chưa đủ bù đắp cho nhập siêu với TQ. Từ 2013-2018 thâm hụt của VN với TQ 150 tỷ USD. Trên lĩnh vực biên mậu, TQ luôn “đánh bẫy”, phá hoại kinh tế VN bằng cách mua đắt hàng hóa, nông sản của VN một thời kỳ để dân ta chúi mũi sản xuất rồi bất ngờ không mua nữa, gây khó khăn việc thông quan ở các cửa khầu làm cho hàng hóa VN ùn ứ, hư hỏng hoặc phải bán cho thương nhân TQ giá bèo. Họ còn vung tiền mua các loại sản phẩm để phá hoại kinh tế, môi trường VN như mua giun, đỉa,các loại rễ, lá cây, móng trâu…

Chiến lược thôn tính, tiến tới xóa sổ VN của độc tài Trung Quốc không còn phải bàn cãi.

Thế nhưng xem ra VN chưa có ý thức gì về việc này mà cứ coi kẻ xâm lược là “đối tác chiếc lược” đối xử với họ bình đẳng như với các đối tác văn minh khác như Nhật Bản, Hàn Quốc, EU… Ngày 14/11/2019 Bộ GTVT còn tuyên bố: “Hợp tác VN-TQ sắp tới trong lĩnh vực GTVT chắc chắn sẽ có nhiều kết quả tốt đẹp hơn nữa” và “VN đang hoàn tất các tuyến cao tốc nối liền với TQ…”

Thật đau đớn khi đường sá các tỉnh đồng bằng sông Cửu Long vựa lúa, cá của cả nước với 20 triệu dân thì đường sá quá thiếu thốn nhưng ưu tiên làm đường nối với kẻ x âm l ược? Do là “đối tác chiến lược” dẫn đến Trung Quốc luôn thắng thầu trong các cuộc đấu thầu các dự án trọng yếu để phá phách nền kinh tế VN. Đặc biệt VN còn cho lưu hành tiền Trung Quốc ở các tỉnh biên giới (thực tế là cả nước) càng tăng thêm việc phụ thuộc Trung Quốc. Thương nhân Trung Quốc tung hoành trên lãnh thổ, thị trường VN. Họ mua nhà, “cài cắm” người, camera gián điệp của TQ được lắp ở khắp hang cùng ngõ hẻm VN…

Bề ngoài quan hệ biên mậu với Trung Quốc một bộ phận nông dân ta bán được lượng nông sản nhưng rất bấp bênh. Cỡ 2/3 thị phần hàng tiêu dùng ở VN là của Trung Quốc chất lượng thấp giá rẻ trước mắt làm giảm lạm phát cho nền kinh tế VN nhưng phá hoại môi trường và làm suy yếu, bóp chết nhiều ngành sản xuất trong nước, cuối cùng là bao nhiêu ngoại tệ VN thu được từ các thị trường khác vào túi Trung Quốc. Nói chung quan hệ thương mại với Trung Quốc chỉ có hại cho nền kinh tế VN. Đặc biệt nguy hiểm là khi nào Trung Quốc muốn chiếm cứ toàn bộ VN thì trước hết chỉ cần cấm vận kinh tế sẽ lập tức làm kinh tế-xã hội VN hỗn loạn. Bài học nhãn tiền tháng 4/2014 tàu HD 981 của TQ xâm phạm biển Đông dân ta phản đối, một bộ phận khách Trung Quốc rút khỏi thị trường du lịch VN lập tức làm các chuyến bay, chuyến tàu, nhà hàng, khách sạn… trống rỗng, ngành dịch vụ lao đao.

Vì vậy, làm thế nào để đưa nền kinh tế VN từ từ tách khỏi nền kinh tế Trung Quốc, tìm những đối tác văn minh, bình đẳng ở những thị trường khác là sự sống, còn của VN.

Một nước muốn độc lập, tự chủ với một nước khác trước hết phải độc lập, bình đẳng về kinh tế. Ngược lại là bán nước cho giặc. Có thể khẳng định những ai chủ trương tăng cường kinh tế với TQ hoặc là ngu dốt hoặc “tay trong” của kẻ xâm lược.

Nguồn: Nguyễn Đình Ấm

(Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả)