TQ đang phải trả giá đắt cho thái độ ngông cuồng, hung hãn ở Biển Đông

Thách thức cả cộng đồng thế giới là biểu hiện của sự xuẩn ngốc, cho dù kẻ đó có giàu mạnh đến cỡ nào. Trung Quốc đã và đang tiếp tục thái độ đó với cả nhân loại và đương nhiên cái giá phải trả cho nước này là phải nhận lãnh những phản ứng cùng sự lánh xa của cả cộng đồng thế giới văn minh hôm nay.

Không phải vô cớ mà Mỹ cùng các quốc gia đồng minh cùng nhau xích lại gần hơn, bắt tay nhau góp sức để trừ khử một guồng máy hung hãn, bất chính và cuồng ngông này, bởi lẽ họ đã thấy được dã tâm của một đất nước tham lam, hung tàn và ích kỷ.

“Sử dụng ngoại giao pháo hạm, lấy mạnh hiếp yếu không thể là hành vi của một quốc gia có trách nhiệm, quan tâm đến “vận mệnh chung” của cộng đồng quốc tế”. Đó là nhận định của TS Nguyễn Ngọc Trường, nguyên Chủ tịch Trung tâm nghiên cứu chiến lược và Phát triển quan hệ quốc tế (CSSD) trước những diễn biến gần đây trên Biển Đông, cụ thể là việc nhóm tàu khảo sát Hải Dương Địa chất 8 (Haiyang Dizhi 8) của Trung Quốc hiện diện tại vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa phía Nam của Việt Nam.

Chính vì hành vi ngông cuồng ấy, Trung Quốc đang bị cô lập trên trường quốc tế trong vấn đề Biển Đông. Trong thế cô lập ấy, họ sử dụng sức mạnh của ba thứ quân (hải quân, cảnh sát biển, ngư dân quân) hoạt động tại Biển Đông và hiện tại ở khu vực bãi Tư Chính, vốn nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý tính từ đường cơ sở của Việt Nam và trong thềm lục địa phía nam.

Đây là một sự vi phạm trắng trợn luật pháp quốc tế, trong đó có Công ước Luật Biển 1982 của Liên Hợp Quốc, Phán quyết của Tòa Trọng tài Quốc tế ngày 12/7/2016. Hành động của Trung Quốc cũng đi ngược lại các thỏa thuận cấp cao của lãnh đạo hai nước đề ra trong 5 năm qua. Hành động của Trung Quốc càng chứng tỏ họ là quốc gia không tuân thủ luật pháp quốc tế.

Trung Quốc đang thực hiện một cuộc giáp công hai mũi – trên biển và trên bờ. Trên biển thì đưa ba lực lượng đề cập ở trên hoạt động trên khắp Biển Đông, gây áp lực cho hoạt động của các quốc gia liên quan, hiện thực ý đồ độc bá Biển Đông.

Trên bờ, tức là trên bàn thương lượng ngoại giao về COC (Bộ Quy tắc ứng xử ở Biển Đông) diễn ra ở Malaysia đúng vào thời điểm Trung Quốc đưa nhóm tàu khảo sát Hải Dương Địa chất 8 hoạt động tại khu vực phía Nam Biển Đông- nơi có khu vực bãi Tư Chính của Việt Nam. Họ nêu thời hạn 3 năm trong đàm phán COC có vẻ thiện chí muốn giải quyết sớm vấn đề, thực chất là nhằm lợi dụng lúc chính quyền của Tổng thống Duterte của Philippines điều phối quan hệ ASEAN-Trung Quốc (2018-2021), đồng thời tạo áp lực thời gian đối với các nhà đàm phán ngoại giao ASEAN, như đã từng tiến hành với một số nước trong các cuộc đàm phán phân định biên giới trên bộ, trên biển cuối những năm 1990.

Hành động của họ tại bãi Tư Chính của Việt Nam, chèn ép ngư dân Việt Nam tại vùng biển Hoàng Sa, cũng như chèn ép ngư dân Philippines tại khu vực đảo Thị Tứ và bãi cạn Scarborough do Philippines kiểm soát, gân hấn tại cụm bãi cạn Luconia do Malaysia kiểm soát, đã xói mòn nghiêm trọng cái gọi là “thiện chí” Trung Quốc trong đàm phán COC.

Hành động gây hấn trên biển là nhằm gây áp lực lên các bên ASEAN có lợi ích sát sườn ở Biển Đông trên bàn thương lượng COC, thể hiện rõ ý đồ dùng COC để hiện thực hóa hiện trạng mới trái phép tại Trường Sa, Hoàng Sa và Biển Đông.

Thực tế, rất nhiều hoạt động của Trung Quốc trên bộ hay trên biển trong những năm qua, mà Biển Đông là một bộ phận, cho thấy, điều mà Trung Quốc thực hành không phải là “cùng thắng” mà là “ăn người” – nghĩa là giành lợi thế tối đa cho mình bất chấp hậu quả với đối tác. 

Việt Nam là nước nhỏ so với Trung Quốc. Nhưng nhỏ không có nghĩa là yếu, lớn không có nghĩa là mạnh. Việt Nam mạnh vì có công lý quốc tế. Trung Quốc yếu vì không có lý lẽ gì thuyết phục được thế giới. Một nước mạnh không dùng hành động “bắt nạt” như họ làm ở Biển Đông.

Nhờ sở hữu được một số đầu đạn nguyên tử, vũ khí sát hại hàng loạt, TQ không chỉ gây hấn với các nước láng giềng như VN, mà còn cậy thế tung hoành trong giấc mơ thống lĩnh nhân loại, trong đó có cả loại bỏ Mỹ, Anh, Pháp, Nhật, Đức, Canada, Úc, Ấn Độ… Hoa lục đã bố trí gián điệp và dân của họ cùng khắp các châu lục và xem đó là lực lượng thứ 5 với tiềm năng kinh tế vững vàng, sẵn sàng hậu thuẫn cho một Tổ Quốc Trung Hoa.

Tập Cận Bình rất hung hăng trong tham vọng nắm chủ quyền trên không, trong biển và tài nguyên dưới thềm lục địa của hầu hết Biển Đông để sở hữu những tài sản vô cùng lớn nhằm phuc vụ cho vị thế bá quyền đó trong tương lai.

Liệu Mỹ, Anh, Pháp, Đức, Nhật, Canada, Úc, Ấn Độ… Đài Loan và ngay cả bản thân Việt Nam, quốc gia có phần chủ quyền trực tiếp có chấp nhận điều đó? Câu trả lời là: “KHÔNG” , và chắc chắn Mỹ cùng các quốc gia Đồng Minh, đặc biệt là Việt Nam sẽ bắt tay nhau chống lại thái độ hung hãn của “con ngựa bất kham” TQ.

Với một thực thể như nêu trên cộng với thái độ ngông nghênh, không xem ai ra gì thì hẳn nhiên Hoa lục sẽ phải nhận lãnh những cái tát vỡ cả mặt là hệ quả đương nhiên.

Hà Min