Trung Quốc hung hăng xâm chiếm bãi Tư Chính, Việt Nam có nên liên kết đồng minh?

Liên minh không phải là phạm trù vĩnh cửu. Có thể vào liên minh rồi lại ra khỏi liên minh. Liên minh ngắn hạn. Liên minh dài hạn. Liên minh đầy đủ. Liên minh không đầy đủ. Liên minh song phương. Liên minh đa phương. Nhưng đây là giai đoạn Việt Nam phải lựa chọn liệu có nên tiếp tục chính sách “ba không” như trước, hay lựa chọn một đồng minh để bảo vệ chủ quyền biển đảo?

Trong thế giới biến đổi khôn lường, Việt Nam – một quốc gia nhỏ với nằm cạnh người khổng lồ hung hăng Trung Quốc trước nay luôn có đường lối ngoại giao vô cùng đúng đắn, khi thực hiện chính sách BA KHÔNG (không liên minh quân sự với bất kỳ nước nào, không để căn cứ quân sự trên lãnh thổ, không dựa vào nước này để chống nước kia) nhằm cân bằng giữa những vai trò, những mối quan hệ: Trung Quốc – kẻ xâm lược và hàng xóm từ ngàn xưa, Mỹ – kẻ hủy diệt thế kỷ 20 và người đầu tư thế kỷ 21; và Nga – người bạn cũ lâu năm luôn đứng đối trọng với Mỹ.

Tuy nhiên, trước sự kiện bãi Tư Chính và thái độ khiêu chiến của Trung Quốc ở biển Đông, liệu chính sách “ba không” của Việt Nam có bị các lý do địa chính trị và sức mạnh Trung Quốc làm lung lay hay không? Liệu Việt Nam có nên cân nhắc lại chính sách này, cần bổ túc chính sách này ở trạng thái “có điều kiện” để bảo vệ toàn vẹn chủ quyền đất nước và tự vệ – chứ không chống lại trước thái độ mạnh bạo, hung hăng hiếu chiến của giặc xâm lược không?

KHÔNG THỂ KHÔNG CÓ ĐỒNG MINH

1. Trong thời đại tích hợp toàn cầu như ngày nay, không một quốc gia nào có thể đứng một mình riêng biệt. Mạnh cũng phải liên minh. Yếu cũng phải liên minh. Lớn cũng phải liên minh. Bé cũng phải liên minh.

2. Mạnh thì tự mình thành hạt nhân của liên minh. Yếu thì trở thành thành viên của liên minh. Vì thế mà hình thành các cực.

Đó là thuận theo theo quy luật tự nhiên. Như mặt trời là trung tâm của thái dương hệ, với các vệ tinh: thủy tinh, kim tinh, quả đất, hỏa tinh, mộc tinh, thổ tinh, thiên vương tinh, hải vương tinh. Đến lượt mình, thái dương hệ là thành viên của ngân hà. Còn ngân hà là một thiên hà trong vô vàn thiên hà của vũ trũ vô biên không đầu không cuối.

3. Vũ trụ biến đổi không ngừng. Các thành viên vũ trụ không ngừng thay đổi: sinh rồi diệt, diệt rồi sinh. Các cực trong vũ trụ vì thế cũng không ngừng đổi thay.

Xã hội loài người không thể thoát ra ngoài quy luật của tạo hóa. Thời thế đổi thay thế nước cũng thay đổi. Nước mạnh rồi cũng suy yếu. Nước yếu cũng có thời trở nên mạnh. Các liên minh hợp rồi tan. Các cực tan rồi xuất hiện.

4. Thuận theo tạo hóa thì không thể một mình đứng riêng. Cho nên, mạnh như nước Mỹ cũng phải liên minh, giỏi như người Đức, người Nhật, người Pháp cũng không dại gì đứng một mình trong thế giới đa cực.

Đến như nước Nga hiện thời, tự mình đã mạnh thành một cực. Nhưng vẫn bị rơi vào thế yếu mà phải nhắm mắt liên minh tạm thời với một đồng minh không tin cậy và đồng thời cũng là kẻ đối địch tiềm tàng như Trung quốc. Để thấy không nước nào không có đồng minh. Không liên minh nào là vĩnh viễn.

5. Việt Nam không đủ sức hút để tự mình trở thành trung tâm cực thì Việt Nam chắc chắn phải bị hút mạnh hơn vào một cực nào đó. Việt Nam không thể đứng một mình. Đứng một mình không rơi vào một hệ nào là đi ngược với quy luật của tạo hóa.

Vậy Việt Nam phải đứng vào liên minh nào?

Muốn trả lời câu hỏi này thì phải hỏi:

– Kẻ nào đang xâm phạm và sẽ xâm phạm quyền lợi của Việt Nam?

– Liên minh nào có thể đảm bảo tốt hơn quyền lợi của Việt Nam?

Từ hai câu hỏi đó thì biết Việt Nam không chọn liên minh nào:

– Trung quốc là kẻ đã xâm chiếm lãnh thổ của Việt Nam. Trung quốc sẽ tiếp tục xâm chiếm biển đảo của Việt Nam. Trung quốc hiện nay là kẻ thù của Việt Nam chứ không phải là đồng minh của Việt Nam. Nên Việt Nam không thể đứng vào liên minh của Trung quốc.

6. Liên minh không phải là phạm trù vĩnh cửu. Có thể vào liên minh rồi lại ra khỏi liên minh. Liên minh ngắn hạn. Liên minh dài hạn. Liên minh đầy đủ. Liên minh không đầy đủ. Liên minh song phương. Liên minh đa phương. Nhưng đây là giai đoạn Việt Nam phải chọn liên minh.

7. Người sáng suốt thì biết chọn liên minh khỏe mạnh mà gia nhập. Kẻ mù quáng thì bị rơi vào liên minh bệnh tật.

Ý kiến của các bạn thế nào? Liệu Việt Nam nên tiếp tục theo đuổi chính sách BA KHÔNG, hay đã đến lúc lựa chọn một đồng minh mạnh để làm lực đẩy bảo vệ toàn vẹn chủ quyền đất nước? Bất cứ một sự lựa chọn nào cũng có điểm mạnh và hạn chế, có lẽ, lựa chọn chỉ là nhất thời, còn lợi ích quốc gia mới là mãi mãi.

Theo Tâm Bão